Thi Rạng rỡ Hồng Lam - Trường THCS Thanh Dũng

Video Giới thiệu

Chuyển đổi ngôn ngữ

Bạn bè bốn phương

Menu Nội Dung

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Trường Thành)
  • (Nguyễn Xuân Nam)
  • (Trần Văn Thành)
  • (Võ Tiến Hưng)

Tin mới nổi bật.

Ảnh ngẫu nhiên

Copy_of_IMG_0531.jpg IMG_0219.jpg On_thay_thay_cua_chung_em1.swf 0.con_co.jpg 0.Me_hien_day_con.jpg 0.nguoiyeudau_go_to21_500.jpg 0.nguoiyeudau_500_01.jpg 0.nguoiyeudau_go_to101_500.jpg 0.1024Choi_Ji_Woo9673.jpg 0.1024Ha_Ji_Won9704.jpg 0.classical026[1].jpg 0.Tu_dai_My_Nhan_Trung_Quoc.jpg TinhMECON.ipg.jpg TINHBAN.ipg.jpg BOCAU.ipg.jpg HIVMECON.ipg.jpg 0.songque_sondau.jpg 0.thieu_nu_dep.jpg 0.Co_gioi_thi_nhao_vo_di.jpg 0.NHA_VAN_LI_LAN.bmp

Thành viên trực tuyến

0 khách và 0 thành viên

Sắp xếp dữ liệu

Liên kết FACEBOOK


Gốc > Muốn làm thầy giáo tốt >

Cái chết đau lòng của em Nguyễn Ngọc Dương và những điều trăn trở.

 

 

Tôi từng là một thầy giáo làm nhiệm vụ giảng dạy kiến thức văn hóa và giáo dục đạo đức cho học sinh, từng trăn trở, đau lòng với biết bao sự thật cay đắng ở đâu đó vẫn luôn diễn ra trong môi trường giáo dục ở Việt Nam, nhưng quả thật chưa có sự việc nào làm tôi cảm thấy tiếc nuối, đau lòng và nhiều trăn trở như vụ việc cái chết của em Nguyễn Ngọc Dương - học sinh lớp 10C3 Trường PTTH Trần Phú - Thành Phố Hải Phòng vừa mới xẩy ra hôm 29/4/2011. Sự việc như một hồi chuông gióng lên cảnh tỉnh những nhà sư phạm đã thờ ơ, thiếu trách nhiệm trước những biểu hiện bất thường của học trò như vậy. Họ vẫn thường nghĩ rằng mình làm người thầy là “cho” học sinh kiến thức văn hóa, nên họ cũng tự cho mình quyền được nói gì thì nói miễn sao không nằm ngoài việc học tập của các em, họ cho rằng họ hoàn toàn đúng vì tất cả những lời nó đó xuất phát từ tình cảm và trách nhiệm mà không ý thức được rằng ở lứa tuổi và hoàn cảnh cụ thể của các em thì việc tiếp nhận những lời nói, thái độ và hành động kiểu ấy đôi lúc là cú sốc lớn, là quá nặng nề. Họ không hiểu rằng cái sự “cho” ấy cũng đòi hỏi cả một “nghệ thuật”. Để rồi hậu quả xẩy ra là không thể lường trước được. Vẫn biết rằng với số lượng học sinh khá nhiều, việc quan tâm sâu sát đến từng học sinh là điều rất khó, nhưng với các học sinh trong lớp mình làm chủ nhiệm và đặc biệt với những học sinh có biểu hiện bất thường thì việc tìm hiểu sâu sắc hơn đối với các em là việc làm không vượt quá khả năng của giáo viên.

Tuy biết tin về vụ việc hơi muộn nhưng tôi đã thu thập tất cả những thông tin về cái chết của em Nguyễn Ngọc Dương qua 3 trang thông tin uy tín hàng đầu là Dân trí, Vietnamnet và Tiền Phong Online. Qua đó tôi cũng có thể hình dung, hiểu được điều gì đã xẩy ra giữa thầy giáo Hoàng Xuân Mỹ và em Nguyễn Ngọc Dương. Trong bài viết này tôi muốn nói lên những vấn đề ẩn đằng sau vụ việc mà tôi chưa thấy nó được đề cập đến một cách thỏa đáng ở bất kỳ bài báo nào trên mạng.

 

* Thầy giáo Hoàng Xuân Mỹ hoàn toàn không có lỗi?

Tôi tin chắc mọi chuyện không đơn giản chỉ là vài câu nói và hành động nhẹ nhàng của thầy giáo như Vietnamnet đã đưa rằng: “Hôm đó thầy Mĩ gọi học sinh Dương lên bảng làm bài tập, Dương không làm được bài, thầy Mĩ yêu cầu học sinh Dương đứng trước lớp đồng thời gọi những học sinh khác lên chữa bài tập nói trên... Nhưng Dương đã tự ý bỏ về chỗ ngồi. Sau đó, thầy Mĩ có kiểm tra vở bài tập của học sinh Dương và phát hiện em không làm bài tập về nhà”. Thầy Mĩ có nói: “Nếu em không thích học lớp này thì bảo bố mẹ xin chuyển sang lớp khác...” và “học dù dốt nhưng phải ngoan”. Sau khi em Dương không làm được bài tập thì những diễn biến tiếp theo sau đó giữa thầy Mỹ và em Dương tôi cho rằng không đơn giản và chỉ có mấy câu ngắn gọn như vừa trích ở trên đây. Theo bài Khoảng lặng sau chuyện nam sinh tự chết cũng ở trên Vietnamnet có nói rằng: “Theo tường trình của thầy M., chiều 28/4, khi gọi lên bảng chữa bài, D. không làm được, bỏ về chỗ mà không xin phép. Sau khi chữa bài xong cho các em khác, thầy giáo xuống chỗ D., thấy vở vẫn chưa làm được và có nhắc nhở "nếu không làm được thì xin phép không được tự bỏ về chỗ”. Lời nói này có thể khác đi với thực tế”. Một số học sinh lớp 10C3, cùng lớp khẳng định thêm: Khi thầy M. hỏi bài tập trước đó đâu, D. nói quên ở nhà. Các em cũng cho biết có chuyện D. nói to trước lớp với thầy việc mình không làm được bài. Và thầy M. có nói, nếu “anh” thấy học lớp này khó quá thì nên nói với cha mẹ xin chuyển lớp khác. D. sau đó đã khóc. Lúc ra chơi, có bạn thấy cậu đứng ở hành lang, mắt buồn rượi, muốn tới an ủi, D. chỉ nói “không sao, bạn vào lớp trước đi”.

Qua sự việc em Dương bật khóc trước lớp chúng ta có thể thấy rằng vấn đề không đơn giản chỉ là những lời nói bình thường thuần túy mang tính giáo dục của người thầy giáo. Điều đó có thể phân tích như sau:

 

Trước hết, việc thầy Mỹ bắt em Dương đứng trước lớp như một hình phạt là điều không phù hợp và không nên làm đối với học sinh cấp III.

 

Thứ hai, xét kỹ trong câu nói: Nếu em không thích học lớp này thì bảo bố mẹ xin chuyển sang lớp khác...” của thầy Mỹ đối với học sinh là đã có những điều khó chấp nhận, bởi ít khi có chuyện học sinh không thích học lớp mà mình đã theo học từ đầu. Việc chuyển lớp là điều bất đắc dỹ. Như vậy là giáo viên đã có những lời nói không cần thiết. Tôi cũng từng là học sinh giỏi suốt quá trình học từ lớp 1 đến lớp 9 như em Dương, nhưng khi lên cấp 3 việc học của tôi ngày càng sa sút nên tôi hiểu được điều gì đã xẩy ra trong tư tưởng của em Dương trong hoàn cảnh đó.

 

Thứ ba là trong câu nói của mình thầy Mỹ có dùng “dốt”, một từ tối kỵ khi dùng trong nhà trường và bản chất của nó trong trường hợp này là sự xúc phạm, xỷ nhục. Chúng ta hãy cùng suy nghĩ xem, một em vốn là học sinh giỏi nhiều năm nay bỗng bị la mắng là “dốt” sẽ bị thổn thương như thế nào. Nếu bằng cách nói khác, thay từ “dốt” bằng từ “học chưa tốt” với thái độ ân cần thì mọi chuyện đã có thể trở nên nhẹ nhàng hơn. Qua bức thư tuyệt mệnh và những thông tin liên quan tôi nhận thấy em Dương là một con người nhạy cảm, giàu tình thương, sống nội tâm và có phần yếu đuối nên rất dễ bị tổn thương.

 

Vậy nên nếu nói rằng thầy Mỹ hoàn toàn không có lỗi như đọc giả Hoàng Ngọc Quỳnh Lam trong bức thư Gửi nam sinh Ngô Quyền và các trò định chết là không thuyết phục và mang tính bênh vực. Theo tôi, bức thư đó chưa đánh giá được vấn đề một cách sâu sắc và khách quan. Còn theo quan điểm của bản thân em Dương trong thư tuyệt mệnh của mình đã khẳng định rằng “Dương bị thầy M, giáo viên chủ nhiệm (kiêm dạy môn Hóa) xỉ vả”  thì dù đúng hay chưa đúng cũng là điều không thể thay đổi và đáng lưu ý. Mặt khác trong câu nói của thầy Mỹ có nhắc đến phụ huynh, rất có thể hàng ngày em đã mang mặc cảm có lỗi với bố mẹ về việc học tập của mình, và khi thầy nhắc đến điều đó càng làm em khổ sở dằn vặt nhiều hơn, cảm thấy bị xúc phạm đến bật khóc giữa lớp.

 

* Em Nguyễn Ngọc Dương có biểu hiện chưa ngoan? Vì sao?

Có thể trong khoảng thời gian gần đây em Dương đang phải trải qua những khó khăn khác về mặt tinh thần.

Em Dương là học sinh giỏi suốt quá trình học Tiểu học và THCS, sau này vì nguyên nhân nào đó khiến kết quả học tập của em giảm sút, chính điều đó đã là một áp lực tâm lý quá năng nề đối với em. Có thể em đã rất mặc cảm về bản thân, cảm thấy hổ thẹn với bạn bè và có lỗi với bố mẹ nên khi thầy giáo Mỹ có những lời nói, thái độ và hành động thiếu quan tâm hiểu biết tâm lý, thiếu tôn trọng học trò như vậy thì chẳng khác nào đẩy bi kịch trong em đến cực đỉnh. Vì vậy chỉ trong một thời gian rất ngắn sau đó em Dương đã tự tử.

Đừng vội quy kết cho cái chết của em Dương là vì bệnh trầm cảm. Vì như vậy sẽ là thiếu khách quan và xác đáng. Thực tế gia đình em Dương đã phủ nhận lời của ông Giám đốc Sở Giáo dục đào tạo nói rằng em Dương có biểu hiện của bệnh trầm cảm từ tháng 11 năm ngoái. Nhưng giả sử điều đó là một thực tế đi nữa thì cũng chưa có bất kỳ một kết luận khoa học nào của các nhà chuyên môn. Hơn nữa nếu em Dương thật sự bị trầm cảm thì chính thái độ cư xử, hành động và lời nói của thầy Mỹ là tác nhân đẩy sự bi quan tiêu cực của em lên đến tột cùng, làm cho “căn bệnh” của em đến thời khắc bùng vỡ đưa em đến bờ vực tuyệt vọng và đi đến quyết định quyên sinh.

 

Có giả thiết nói rằng em Dương có thể bị tác động từ phim ảnh, văn hóa hay phong trào tự tử của học sinh, diễn viên nước ngoài. Trong trường hợp của em Dương thì giả thiết này cũng không thuyết phục. Qua bức thư tuyệt mệnh của em Dương viết cho em trai mình có đoạn: “...Hãy sống hòa đồng với bạn bè, trân trọng từng phút giây sống trong hạnh phúc của mình”. Điều đó nói lên rằng em đã rất ý thức được giá trị cuộc sống đáng quý như thế nào. Luật sư Trịnh Khắc Triệu (ở Hải Phòng) nói: “Khi đọc những bức thư tuyệt mệnh cháu Dương để lại tôi nhận thấy Dương là một học sinh thông minh, rất tình cảm”.

 

Chúng ta cứ mãi xoay quanh vấn đề thầy Mỹ có lỗi hay không có lỗi mà quên đi một điều quan trọng hơn đó là lương tâm người thầy và trách nhiệm của nhà trường, gia đình và xã hội đối với con em chúng ta. Có phải những người có liên quan đến cái chết của em Dương vì thiếu quan tâm đến đặc điểm tâm sinh lý của các em, đến khi sự việc không hay xẩy ra, các nhà chuyên gia nhảy vào phân tích mới ngả ngửa được một số vấn đề? Phải thừa nhận hành động của em Dương là nông nổi, hèn nhát, nhưng chúng ta phải làm gì để ngăn cản những hành động đó mới là điều quan trọng hơn, cần làm hơn. Xét về mặt lý, có thể những hành động và lời nói của thầy Mỹ chưa đến mức phạm lỗi, nhưng xét về mặt lương tâm và trách nhiệm của một người giáo viên thì không thể nói là hoàn toàn không có lỗi như lời của ông Hùng - Giám đốc Sở GD&ĐT Thành phố Hải Phòng cùng một số bạn đọc khác. Lỗi của thầy là sự chủ quan, thiếu quan sát và quan tâm đến diễn biến tâm lý học sinh. Điều này có thể chứng minh được vì theo như gia đình phản ánh thì ngay cả khi gọi điện về báo gia đình là em Dương nghỉ học không xin phép thầy còn nói “nó cứ điên điên, khùng khùng”. Đặt trường hợp làm cha mẹ bạn sẽ nghĩ như thế nào khi đứa con ngoan của mình được giáo viên phản ánh với những từ ngữ như vậy???

 

 

* Những câu hỏi và vấn đề đặt ra cho gia đình, nhà trường và xã hội:

 

Tôi đã đặt ra nhiều câu hỏi cho ông giám đốc Sở Giáo dục và đào tạo thành phố Hải Phòng về lời khẳng định em Dương bị trầm cảm và sau đó là sự giải thích mập mờ cho rằng phóng viên không hiểu ý nên trình bày chưa đúng ý của ông. Câu hỏi về tính nghiêm minh của một vị Giám đốc và toàn ngành Giáo dục. Phải chăng ông Hùng cố tình bao che cho thầy Mỹ? Phải chăng ông sợ ảnh hưởng đến phong trào thi đua của ngành? Phải chăng vì một mặt nào đó ông cũng chưa đủ hiểu biết trong vấn đề này mà kết luận một cách vội vàng?

Việc em Dương không chia sẻ câu chuyện ở trường với bố mẹ cũng đặt ra nhiều câu hỏi cho phía gia đình về sự quan tâm con cái.

 

Đa số phản ứng về hành động quyên sinh của em Dương mới chỉ dừng lại ở mức độ biểu hiện bên ngoài với những lời chê trách mà chưa đi tìm hiểu sâu sắc hơn căn nguyên của hành động đó, dẫn đến cái nhìn nhận sự việc thiếu khách quan, sâu sát.

 

Khi sự việc xẩy ra thầy Mỹ vẫn đứng bên ngoài vì chưa có chứng cứ vi phạm, để nỗi đau lại hoàn toàn cho gia đình em Dương. Thiết nghĩ, lời nói cũng là một thứ vũ khí vô hình lợi hại có thể giết chết một con người. Vậy sao trong chuyện này cho đến mấy ngày sau đó thầy Mỹ vẫn chưa bị quản chế?

 

Tóm lại, đi tìm lời giải đáp thật khách quan và chính xác cho cái chết của em Dương là điều khó khăn. Nhưng đó là điều không thể không làm.

 

***

Với bài viết này tôi không hề có ý bênh vực gia đình em Dương và trù dập thầy Mỹ, bằng cái nhìn khách quan và kinh nghiệm của người trong nghề tôi chỉ muốn nói lên quan điểm của mình góp thêm tiếng nói làm cho công lý minh bạch rõ ràng, xét đúng người đúng tội để môi trường giáo dục ngày càng trong sạch, xã hội ngày càng tốt đẹp hơn.

 

Xin được thắp một nén tâm nhang trước vong linh người học trò xấu số!

 

 


Nhắn tin cho tác giả
Đoàn Xuân Bảo @ 21:16 17/05/2011
Số lượt xem: 544
Số lượt thích: 0 người
Avatar

Cáichết đau lòng của em Nguyễn Ngọc Dương và những điều trăn trở.

Avatar

Người Việt ta có lối nghĩ "Bụt chùa nhà không thiêng".  Cười

 
Gửi ý kiến